Sài Gòn Xưa

Le Grand De Papier

Vậy là một mùa xuân lại đi, xuân đến làm con người tươi trẻ hơn, yêu cuộc sống hơn và là dịp lòng người rộng mở hơn, dễ tha thứ hơn, nhắc đến xuân dường như ai cũng liên tưởng đến một sức sống căng tràn, một sự khởi đầu đầy may mắn, một sự hân hoan cho những dự định sắp tới, có lẽ trong 4 mùa thì mùa xuân làm con người ta cảm thấy hạnh phúc, hân hoan hơn cả…

Thế nhưng bên cạnh những niềm vui ấy, những hy vọng và hân hoan ấy, cũng lẩn khuất đâu đây một nỗi buồn, và đây là bài hát ad kính gửi tới quý vị trong ngày cuối cùng của mùa Xuân, cách đây khá lâu ad đã từng đăng bài hát này qua giọng ca của cố danh ca Anh Tú và ban nhạc The Uptight được dịch lời việt với tên “Lạc Mất Mùa Xuân” của Lữ Liên.
_______________________________
Le Grand De Papier

Demandez-m oi de combattre le diable
D’aller défier les dragons du néant
De vous construire des tours, des cathédrales
Sur des sables mouvants
Demandez-m oi de briser les montagnes
D’aller plonger dans la gueule des volcans
Tout me parait réalisable, et pourtant…

Quand je la regarde, moi l’homme loup au coeur d’acier
Devant son corps de femme, je suis un géant de papier
Quand je la caresse et que j’ai peur de l’éveiller
De toute ma tendresse, je suis un géant de papier

Demandez-m oi de réduire en poussière
Cette planète o un dieu se perdrait
Elle est pour moi comme une fourmilière
Qu’on crase du pied
Demandez-moi de tuer la lumière
Et d’arrêter ce soir le cours du temps
Tout me parait réalisable, et pourtant…

Quand je la regarde, moi l’homme loup au coeur d’acier
Devant son corps de femme, je suis un géant de papier
Quand je la caresse et que j’ai peur de l’ éveiller
De toute ma tendresse, je suis un géant de papier

Quand je la regarde, moi l’homme loup au coeur d’acier
Devant son coeur de femme, je suis un géant de papier
==>
Đôi khi ta cứ tự hỏi khái niệm “mãi mãi” có tồn tại thật không, quả thật trong cuộc sống chẳng có bữa tiệc nào không tàn, chẳng có sự gặp gỡ nào chắc chắn sẽ không có chia ly, và cũng chẳng hiếm những niềm vui không trọn vẹn trong mùa hạnh phúc nhất của hầu hết mọi người. Và có lẽ vì thế mà nhạc sĩ Lữ Liên đã viết phần lời rất đặc biệt cho một ca khúc nhạc Pháp được không ít người Việt biết đến với cái tựa cũng rất đặc biệt: “Lạc mất mùa xuân” Xuân về cho cây xanh lá Có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân Trong khoảnh khắc đón một năm mới, một mùa xuân mới ,”có riêng mình anh lạc mất mùa xuân”.

Với những ai đã từng nghe bài hát này chắc đều nhận thấy rằng mặc dù với một tựa đề nói đến mùa xuân, nhưng trong bài hát mùa thu xuất hiện khá nhiều: Đành với duyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi Những tháng năm đến, lá theo mùa thu chết Những thu chết… Lần đầu tiên nghe bài hát này tôi đã tự hỏi tại sao nhạc sĩ Lữ Liên không so sánh Xuân và Đông như những sự so sánh thường tình.

Nhưng nghe hết bài hát tôi bỗng hiểu mọi thứ đều có lý do của nó, và sự so sánh này cũng vậy: Xuân về cho cây xanh lá, Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu? Xuân về cây cối đâm chồi nẩy lộc, đâu đâu cũng được bao phủ bởi màu lộc non. Và chỉ có mùa Thu được người ta biết đến với những con đường trải dài lá vàng rơi, những bản tình ca và những nỗi buồn man mác.

Tình yêu cũng vậy, có thể vì những lo toan trong cuộc sống thường ngày, những ngăn cách, những trắc trở… và vì rất nhiều lý do khác mà 2 tâm hồn cùng nhịp đập không đến được với nhau. “Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu?” – trong câu hỏi có chút gì đó oán trách, oán trách chính mình, oán trách “người ta”, hay oán trách duyên số.

Khi buồn, khi mất mát, hụt hẫng con người ta thường tìm đến rượu để tạm quên đi cái thực tại mà mình không muốn đối mặt, không đủ dũng khí để chấp nhận. Nhưng khi chìm vào những cơn say thì ta có thể không đối diện với tình cảm của chính mình được sao? Kỷ niệm vẫn len lỏi trong tâm trí, càng cố quên thì lại càng nhớ: Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc Đôi mắt em buồn thiên thu… Hình bóng người xưa thấp thoáng đâu đây “trong đáy cốc” – do ta hoa mắt? Hay đó chính là những hoài niệm mà ta cứ cố nhét vào cái ngăn sâu nhất của trái tim mình, rồi chợt trong một lúc vô thức nó lại hiện về quá rõ nét, rõ đến nỗi làm lòng ta cảm thấy nhói đau.

Vâng, một mối tình buồn nhưng không hẳn là tuyệt vọng khi chàng trai vẫn hy vọng rằng: Em ơi, chờ em đến kiếp nao? Mong cho ngày sau, mình mãi bên nhau… “Kiếp nao” ấy chẳng rõ là bao giờ, nhưng chàng trai vẫn hy vọng thế. Có lẽ ai đó đã đúng khi nói rằng: Sống giữa hy vọng không có nghĩa là không tuyệt vọng – và có thể điều ngược lại cũng không hẳn sai. Khoảnh khắc năm cũ qua đi và năm mới lại đến, người Việt ta thường không muốn nhắc đến những gì không vui.

Thế nhưng giữa những bộn bề của công việc, ta cũng nên để lòng mình lắng xuống một chút… 5 phút 7 giây – không quá nhiều, không là gì so với 24 giờ của một ngày, và cũng chỉ là một phần nhỏ bé trong 365 ngày của một năm, vậy thì tại sao không trải lòng mình ra để cảm nhận một bài hát rất đáng nghe, để cảm nhận một chút gì đó “lạc mất mùa xuân”…

Xin hết.

Le Grand De Papier

Vậy là một mùa xuân lại đi, xuân đến làm con người tươi trẻ hơn, yêu cuộc sống hơn và là dịp lòng người rộng mở hơn, dễ tha thứ hơn, nhắc đến xuân dường như ai cũng liên tưởng đến một sức sống căng tràn, một sự khởi đầu đầy may mắn, một sự hân hoan cho những dự định sắp tới, có lẽ trong 4 mùa thì mùa xuân làm con người ta cảm thấy hạnh phúc, hân hoan hơn cả…Thế nhưng bên cạnh những niềm vui ấy, những hy vọng và hân hoan ấy, cũng lẩn khuất đâu đây một nỗi buồn, và đây là bài hát ad kính gửi tới quý vị trong ngày cuối cùng của mùa Xuân, cách đây khá lâu ad đã từng đăng bài hát này qua giọng ca của cố danh ca Anh Tú và ban nhạc The Uptight được dịch lời việt với tên "Lạc Mất Mùa Xuân" của Lữ Liên._______________________________Le Grand De PapierDemandez-m oi de combattre le diableD'aller défier les dragons du néantDe vous construire des tours, des cathédralesSur des sables mouvantsDemandez-m oi de briser les montagnesD'aller plonger dans la gueule des volcansTout me parait réalisable, et pourtant…Quand je la regarde, moi l'homme loup au coeur d'acierDevant son corps de femme, je suis un géant de papierQuand je la caresse et que j'ai peur de l'éveillerDe toute ma tendresse, je suis un géant de papierDemandez-m oi de réduire en poussièreCette planète o un dieu se perdraitElle est pour moi comme une fourmilièreQu'on crase du piedDemandez-moi de tuer la lumièreEt d'arrêter ce soir le cours du tempsTout me parait réalisable, et pourtant…Quand je la regarde, moi l'homme loup au coeur d'acierDevant son corps de femme, je suis un géant de papierQuand je la caresse et que j'ai peur de l' éveillerDe toute ma tendresse, je suis un géant de papierQuand je la regarde, moi l'homme loup au coeur d'acierDevant son coeur de femme, je suis un géant de papier==>Đôi khi ta cứ tự hỏi khái niệm "mãi mãi" có tồn tại thật không, quả thật trong cuộc sống chẳng có bữa tiệc nào không tàn, chẳng có sự gặp gỡ nào chắc chắn sẽ không có chia ly, và cũng chẳng hiếm những niềm vui không trọn vẹn trong mùa hạnh phúc nhất của hầu hết mọi người. Và có lẽ vì thế mà nhạc sĩ Lữ Liên đã viết phần lời rất đặc biệt cho một ca khúc nhạc Pháp được không ít người Việt biết đến với cái tựa cũng rất đặc biệt: "Lạc mất mùa xuân" Xuân về cho cây xanh lá Có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân Trong khoảnh khắc đón một năm mới, một mùa xuân mới ,"có riêng mình anh lạc mất mùa xuân". Với những ai đã từng nghe bài hát này chắc đều nhận thấy rằng mặc dù với một tựa đề nói đến mùa xuân, nhưng trong bài hát mùa thu xuất hiện khá nhiều: Đành với duyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi Những tháng năm đến, lá theo mùa thu chết Những thu chết… Lần đầu tiên nghe bài hát này tôi đã tự hỏi tại sao nhạc sĩ Lữ Liên không so sánh Xuân và Đông như những sự so sánh thường tình. Nhưng nghe hết bài hát tôi bỗng hiểu mọi thứ đều có lý do của nó, và sự so sánh này cũng vậy: Xuân về cho cây xanh lá, Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu? Xuân về cây cối đâm chồi nẩy lộc, đâu đâu cũng được bao phủ bởi màu lộc non. Và chỉ có mùa Thu được người ta biết đến với những con đường trải dài lá vàng rơi, những bản tình ca và những nỗi buồn man mác. Tình yêu cũng vậy, có thể vì những lo toan trong cuộc sống thường ngày, những ngăn cách, những trắc trở… và vì rất nhiều lý do khác mà 2 tâm hồn cùng nhịp đập không đến được với nhau. "Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu?" – trong câu hỏi có chút gì đó oán trách, oán trách chính mình, oán trách "người ta", hay oán trách duyên số.Khi buồn, khi mất mát, hụt hẫng con người ta thường tìm đến rượu để tạm quên đi cái thực tại mà mình không muốn đối mặt, không đủ dũng khí để chấp nhận. Nhưng khi chìm vào những cơn say thì ta có thể không đối diện với tình cảm của chính mình được sao? Kỷ niệm vẫn len lỏi trong tâm trí, càng cố quên thì lại càng nhớ: Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc Đôi mắt em buồn thiên thu… Hình bóng người xưa thấp thoáng đâu đây "trong đáy cốc" – do ta hoa mắt? Hay đó chính là những hoài niệm mà ta cứ cố nhét vào cái ngăn sâu nhất của trái tim mình, rồi chợt trong một lúc vô thức nó lại hiện về quá rõ nét, rõ đến nỗi làm lòng ta cảm thấy nhói đau. Vâng, một mối tình buồn nhưng không hẳn là tuyệt vọng khi chàng trai vẫn hy vọng rằng: Em ơi, chờ em đến kiếp nao? Mong cho ngày sau, mình mãi bên nhau… "Kiếp nao" ấy chẳng rõ là bao giờ, nhưng chàng trai vẫn hy vọng thế. Có lẽ ai đó đã đúng khi nói rằng: Sống giữa hy vọng không có nghĩa là không tuyệt vọng – và có thể điều ngược lại cũng không hẳn sai. Khoảnh khắc năm cũ qua đi và năm mới lại đến, người Việt ta thường không muốn nhắc đến những gì không vui. Thế nhưng giữa những bộn bề của công việc, ta cũng nên để lòng mình lắng xuống một chút… 5 phút 7 giây – không quá nhiều, không là gì so với 24 giờ của một ngày, và cũng chỉ là một phần nhỏ bé trong 365 ngày của một năm, vậy thì tại sao không trải lòng mình ra để cảm nhận một bài hát rất đáng nghe, để cảm nhận một chút gì đó "lạc mất mùa xuân"…Xin hết.=============Liên kết Trang web : https://saigonxua.org/Liên kết Facebook : https://www.facebook.com/oldsaigon75

Người đăng: Sài Gòn Xưa vào 23 Tháng 2 2018