Sài Gòn Xưa

Lạc Mất Mùa Xuân – Le geant de papier

Dìu em đến đem cho đời anh thôi hoang vắng
Tim ta say đắm đã yêu em trong cuộc tình
Giòng tháng năm đó đã cho tình yêu em tha thiết
Những ái ân để phôi pha

Đành hỡi đuyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi
Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi
Những tháng năm đếm lá theo mùa thu chết
Những thu chết

ĐK:

Xuân về cho cây xanh lá,
có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân
(Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu)
Đêm đêm nằm nghe hồn bâng khuâng,
Bên song anh trông đầu non trăng xế

Thương bèo trôi theo sông nước
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Tương tư về thương đôi mắt nâu
Đêm đêm tìm trong màn tối muôn sao”

Ngồi suốt canh vắng lãng quên sầu thương trong men đắng
Cơn say mê đắm sóng dâng cao ngọn thủy triều
Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc
Đôi mắt ưu buồn thiên thu

Rồi nắng mai đến mây trắng bay khi tàn cơn say
Tình đã xa vắng nỗi nhớ vẫn còn đâu đây
Những tháng năm đến lá theo mùa thu chết
Những thu chết

Xuân về cho cây xanh lá,
cớ sao tình ta chỉ có mùa thu
Đêm đêm nằm nghe hồn tương tư
Bên song đầu non tàn canh bóng xế

Thương bèo trôi theo muôn hướng
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Em ơi, chờ em đến kiếp nao?
Xin cho ngày sau, mình mãi bên nhau.
_______________________________

Như cố nhà báo – nghệ sĩ Trường Kỳ đã phân loại trong quyển “Một Thời Nhạc Trẻ”, dịch một nhạc phẩm từ lời ngoại quốc sang lời Việt cũng có dăm ba cách, cách nào cũng hay hết nếu bài dịch hội đủ điều kiện để trở thành nổi tiếng, bài “Lạc Mất Mùa Xuân” thuộc loại đầu tiên, nghĩa là không dịch gì hết, mà đặt luôn lời mới toanh, trong khi bài tiếng Pháp tả về một dũng sĩ dám cược rằng có thể làm đủ chuyện dời non lấp bể, chỉ có cái “kẹt” là đứng trước một thân thể mỹ miều của phái yếu thì trở thành con hổ giấy (le geant de papier), bài dịch của nhạc sĩ Lữ Liên đã thành công trong việc mặc một chiếc áo mới, thay vì tâm bị “lạc mất vì em” thì bị lạc mất mùa xuân,tôi nghe lần đầu tiếng Pháp và thích bài này đã rất lâu.

Thật khâm phục nhạc sĩ Lữ Liên đã nhìn ra một tình cảm khác trong tinh thần bản nhạc.

The Uptight là một gia đình có truyền thống nghệ thuật với cha là nghệ sĩ Lữ Liên, cùng với ca sĩ Bích Chiêu, hai anh trai là Tuấn Ngọc, Anh Tú và các em ruột cũng là những ca sĩ rất nổi tiếng Thúy Anh, Lan Anh và Lưu Bích,vào năm 1969, khi đến với nhạc trẻ cùng với Anh Tú và gia nhập ban nhạc The Flowers, sau đó anh chị em nhập theo The Blue Jets cùng với Anh Tú và Thúy Anh và cuối cùng năm 1972, một số anh em trong gia đình đã thành lập ban nhạc Uptight nổi tiếng một thời.

Xin hết.

Dìu em đến đem cho đời anh thôi hoang vắng
Tim ta say đắm đã yêu em trong cuộc tình
Giòng tháng năm đó đã cho tình yêu em tha thiết
Những ái ân để phôi pha

Đành hỡi đuyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi
Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi
Những tháng năm đếm lá theo mùa thu chết
Những thu chết

ĐK:

Xuân về cho cây xanh lá,
có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân
(Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu)
Đêm đêm nằm nghe hồn bâng khuâng,
Bên song anh trông đầu non trăng xế

Thương bèo trôi theo sông nước
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Tương tư về thương đôi mắt nâu
Đêm đêm tìm trong màn tối muôn sao”

Ngồi suốt canh vắng lãng quên sầu thương trong men đắng
Cơn say mê đắm sóng dâng cao ngọn thủy triều
Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc
Đôi mắt ưu buồn thiên thu

Rồi nắng mai đến mây trắng bay khi tàn cơn say
Tình đã xa vắng nỗi nhớ vẫn còn đâu đây
Những tháng năm đến lá theo mùa thu chết
Những thu chết

Xuân về cho cây xanh lá,
cớ sao tình ta chỉ có mùa thu
Đêm đêm nằm nghe hồn tương tư
Bên song đầu non tàn canh bóng xế

Thương bèo trôi theo muôn hướng
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Em ơi, chờ em đến kiếp nao?
Xin cho ngày sau, mình mãi bên nhau.
_______________________________

Như cố nhà báo – nghệ sĩ Trường Kỳ đã phân loại trong quyển “Một Thời Nhạc Trẻ”, dịch một nhạc phẩm từ lời ngoại quốc sang lời Việt cũng có dăm ba cách, cách nào cũng hay hết nếu bài dịch hội đủ điều kiện để trở thành nổi tiếng, bài “Lạc Mất Mùa Xuân” thuộc loại đầu tiên, nghĩa là không dịch gì hết, mà đặt luôn lời mới toanh, trong khi bài tiếng Pháp tả về một dũng sĩ dám cược rằng có thể làm đủ chuyện dời non lấp bể, chỉ có cái “kẹt” là đứng trước một thân thể mỹ miều của phái yếu thì trở thành con hổ giấy (le geant de papier), bài dịch của nhạc sĩ Lữ Liên đã thành công trong việc mặc một chiếc áo mới, thay vì tâm bị “lạc mất vì em” thì bị lạc mất mùa xuân,tôi nghe lần đầu tiếng Pháp và thích bài này đã rất lâu.

Thật khâm phục nhạc sĩ Lữ Liên đã nhìn ra một tình cảm khác trong tinh thần bản nhạc.

The Uptight là một gia đình có truyền thống nghệ thuật với cha là nghệ sĩ Lữ Liên, cùng với ca sĩ Bích Chiêu, hai anh trai là Tuấn Ngọc, Anh Tú và các em ruột cũng là những ca sĩ rất nổi tiếng Thúy Anh, Lan Anh và Lưu Bích,vào năm 1969, khi đến với nhạc trẻ cùng với Anh Tú và gia nhập ban nhạc The Flowers, sau đó anh chị em nhập theo The Blue Jets cùng với Anh Tú và Thúy Anh và cuối cùng năm 1972, một số anh em trong gia đình đã thành lập ban nhạc Uptight nổi tiếng một thời.

Xin hết.

The Uptight với nhạc phẩm Lạc mất mùa xuân thu âm trước 75

Lạc Mất Mùa Xuân – Le geant de papier Dìu em đến đem cho đời anh thôi hoang vắng Tim ta say đắm đã yêu em trong cuộc tình Giòng tháng năm đó đã cho tình yêu em tha thiết Những ái ân để phôi pha Đành hỡi đuyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi Những tháng năm đếm lá theo mùa thu chết Những thu chết ĐK: Xuân về cho cây xanh lá, có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân (Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu) Đêm đêm nằm nghe hồn bâng khuâng, Bên song anh trông đầu non trăng xế Thương bèo trôi theo sông nước biết bây giờ em lạc bước về đâu Tương tư về thương đôi mắt nâu Đêm đêm tìm trong màn tối muôn sao" Ngồi suốt canh vắng lãng quên sầu thương trong men đắng Cơn say mê đắm sóng dâng cao ngọn thủy triều Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc Đôi mắt ưu buồn thiên thu Rồi nắng mai đến mây trắng bay khi tàn cơn say Tình đã xa vắng nỗi nhớ vẫn còn đâu đây Những tháng năm đến lá theo mùa thu chết Những thu chết Xuân về cho cây xanh lá, cớ sao tình ta chỉ có mùa thu Đêm đêm nằm nghe hồn tương tư Bên song đầu non tàn canh bóng xế Thương bèo trôi theo muôn hướng biết bây giờ em lạc bước về đâu Em ơi, chờ em đến kiếp nao? Xin cho ngày sau, mình mãi bên nhau. _______________________________Như cố nhà báo – nghệ sĩ Trường Kỳ đã phân loại trong quyển "Một Thời Nhạc Trẻ", dịch một nhạc phẩm từ lời ngoại quốc sang lời Việt cũng có dăm ba cách, cách nào cũng hay hết nếu bài dịch hội đủ điều kiện để trở thành nổi tiếng, bài "Lạc Mất Mùa Xuân" thuộc loại đầu tiên, nghĩa là không dịch gì hết, mà đặt luôn lời mới toanh, trong khi bài tiếng Pháp tả về một dũng sĩ dám cược rằng có thể làm đủ chuyện dời non lấp bể, chỉ có cái "kẹt" là đứng trước một thân thể mỹ miều của phái yếu thì trở thành con hổ giấy (le geant de papier), bài dịch của nhạc sĩ Lữ Liên đã thành công trong việc mặc một chiếc áo mới, thay vì tâm bị "lạc mất vì em" thì bị lạc mất mùa xuân,tôi nghe lần đầu tiếng Pháp và thích bài này đã rất lâu.Thật khâm phục nhạc sĩ Lữ Liên đã nhìn ra một tình cảm khác trong tinh thần bản nhạc.The Uptight là một gia đình có truyền thống nghệ thuật với cha là nghệ sĩ Lữ Liên, cùng với ca sĩ Bích Chiêu, hai anh trai là Tuấn Ngọc, Anh Tú và các em ruột cũng là những ca sĩ rất nổi tiếng Thúy Anh, Lan Anh và Lưu Bích,vào năm 1969, khi đến với nhạc trẻ cùng với Anh Tú và gia nhập ban nhạc The Flowers, sau đó anh chị em nhập theo The Blue Jets cùng với Anh Tú và Thúy Anh và cuối cùng năm 1972, một số anh em trong gia đình đã thành lập ban nhạc Uptight nổi tiếng một thời.Xin hết.=============Liên kết Trang web : https://saigonxua.org/Liên kết Facebook : https://www.facebook.com/oldsaigon75

Người đăng: Sài Gòn Xưa vào 23 Tháng 1 2018